Kỉ niệm thân thương
Trên con đường quen thuộc trong sân trường, có một hàng cây lặng lẽ đứng đó suốt những năm tháng học trò. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, chúng tôi đã thấy rõ sự thay đổi của nó – cũng giống như hành trình của học sinh cuối cấp. Có những ngày cây trơ trụi lá. Những cành khẳng khiu vươn lên giữa bầu trời xám, gợi cảm giác yên lặng và có chút trống trải. Đó là lúc chúng tôi bắt đầu nhận ra thời gian không còn nhiều nữa. Bài vở nhiều hơn, những kỳ thi quan trọng đang đến gần, và ai cũng bắt đầu nghĩ nhiều hơn về tương lai của mình.

Rồi mùa dần thay đổi. Từng chiếc lá xanh bắt đầu xuất hiện, tán cây ngày một dày hơn, phủ bóng mát lên con đường quen thuộc. Khi mùa này chuyển sang mùa kia, hàng cây cũng như khoác lên mình một sức sống mới. Và chúng tôi – những học sinh cuối cấp – cũng dần trưởng thành hơn theo từng ngày. Sự thay đổi của hàng cây giống như lời nhắc nhở rằng thời gian vẫn luôn trôi. Từ những ngày còn bỡ ngỡ đến khi sắp phải nói lời tạm biệt mái trường, mọi thứ đều diễn ra rất nhanh. Nhưng cũng chính những khoảnh khắc ấy đã tạo nên một mùa thanh xuân đáng nhớ của tuổi học trò.
Có lẽ sau này, khi nhớ lại, chúng tôi sẽ không chỉ nhớ về những giờ học hay những kỳ thi, mà còn nhớ về con đường quen, về hàng cây đã đi qua hai mùa – và về những ngày cuối cùng của thời học sinh.