Côn Sơn- Kiếp Bạc: bản tình ca thanh xuân năm cuối cấp
Trong cuộc đời mỗi người, có những chuyến đi chỉ để ngắm cảnh, nhưng cũng có những chuyến đi để lưu giữ cả một thời thanh xuân. Kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5 năm lớp 12 của chúng tôi chính là một hành trình như thế – một hành trình nhuộm màu nắng tháng Tư tại vùng đất linh thiêng Côn Sơn - Kiếp Bạc.
Khi những tiếng ve đầu hè bắt đầu râm ran và áp lực từ kỳ thi đại học đè nặng lên vai, chúng tôi đã chọn rời xa những chồng sách vở để tìm về với thiên nhiên. Con đường dẫn đến Chí Linh, Hải Dương đón chúng tôi bằng những rặng nhãn xanh mướt và cơn gió lồng lộng của vùng đồng bằng Bắc Bộ. Trên chiếc xe máy , tiếng hát nghêu ngao của những "kẻ mộng mơ" tuổi 18 vang lên, xóa tan đi mọi lo âu về tương lai phía trước.
Điểm dừng chân đầu tiên là Côn Sơn. Bước chân lên những bậc đá rêu phong dẫn vào chùa, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thông reo vi vu như bản nhạc của đất trời. Chúng tôi dừng chân bên Thạch Bàn, nơi mà thuở xưa Ức Trai tiên sinh từng ngồi tĩnh mịch ngâm thơ. Tiếng suối Côn Sơn chảy rì rầm, len lỏi qua từng kẽ đá, mát lạnh như gột rửa hết những mệt mỏi của những đêm dài ôn luyện. Dưới bóng thông già, cả đám ngồi bệt xuống, cùng chia nhau những ngụm nước, những gói bánh và kể cho nhau nghe về ngôi trường đại học mơ ước. Những lời hứa "sau này phải gặp lại" được thốt ra giản đơn nhưng chứa đựng biết bao tâm tình của những người sắp phải chia xa.
Rời vẻ tĩnh lặng của rừng thông, chúng tôi di chuyển sang đền Kiếp Bạc. Đứng trước cổng đền uy nghiêm hướng ra dòng sông Lục Đầu cuộn sóng, lòng mỗi người bỗng dâng lên một sự thành kính lạ thường. Trong làn khói hương trầm phảng phất, chúng tôi cùng nhau chắp tay, không chỉ cầu mong sự bình an cho gia đình, mà còn gửi gắm vào đó niềm tin về một kỳ thi "vượt vũ môn" thành công. Hình ảnh những người bạn thường ngày vốn tinh nghịch, giờ đây đứng nghiêm trang trước cửa đền, khiến tôi nhận ra rằng chúng tôi đã thực sự trưởng thành.
Kỷ niệm đáng nhớ nhất có lẽ là lúc cả nhóm cùng nhau leo lên đỉnh núi. Có những đoạn dốc cao khiến vài bạn thấm mệt, nhưng những cánh tay chìa ra, những lời cổ vũ "cố lên, sắp tới đỉnh rồi" đã khiến mọi khoảng cách giữa "mọt sách" hay "hot boy, hot girl" đều tan biến. Trên đỉnh núi lộng gió, chúng tôi cùng nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những cánh đồng xa xa, và chợt nhận ra: Thanh xuân đẹp nhất không phải là đích đến, mà là hành trình chúng ta đi cùng nhau.
(Suối Côn Sơn -Kiếp Bạc)
Chuyến đi 30/4 năm ấy không chỉ là một kỳ nghỉ, nó là "trạm sạc" cuối cùng trước khi chúng tôi bước vào trận đánh lớn nhất của tuổi học trò. Côn Sơn vẫn xanh, Kiếp Bạc vẫn uy nghiêm, nhưng đối với chúng tôi, vùng đất ấy đã trở thành mảnh ghép hoàn hảo trong bức tranh ký ức năm cuối cấp. Dù mai này mỗi người một ngả, nhưng chỉ cần nhớ về tiếng suối reo, tiếng thông hát năm ấy, trái tim mỗi người sẽ lại rực cháy ngọn lửa của những năm tháng mười tám đôi mươi đầy nhiệt huyết.