"Chúng tôi đang lớn lên trong những chiếc đồng hồ đếm ngược"
Ở lớp 12, thời gian không còn trôi một cách bình thường nữa. Nó xuất hiện trên bảng tin lớp học, trong góc màn hình điện thoại, trong lời nhắc của thầy cô và cả trong ánh mắt lo lắng của cha mẹ. “Còn 200 ngày thi.” “Còn 100 ngày.” Những con số cứ ngắn dần như thể tuổi trẻ cũng đang bị ai đó âm thầm lấy mất từng chút một.
Có những ngày chúng tôi thức dậy với cảm giác bản thân đang chạy đua. Chạy đua với điểm số, với kỳ vọng, với tương lai còn mờ mịt phía trước. Một tiết học trôi qua rất nhanh, một tháng cũng qua rất nhanh, đến mức nhiều khi nhìn lại mới giật mình nhận ra mình đã không còn là đứa trẻ của năm trước nữa. Chúng tôi bắt đầu biết áp lực là gì, biết lo lắng cho tương lai, biết sợ cảm giác tụt lại phía sau. Và cũng từ đó, chúng tôi lớn lên.
Nhưng sự trưởng thành ở lớp 12 đôi khi đến rất lặng lẽ. Nó nằm trong những đêm học bài đến khuya khi cả thành phố đã ngủ. Nằm trong việc một người từng vô tư giờ bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về cuộc đời mình. Nằm trong khoảnh khắc nhìn bố mẹ già đi một chút vì lo cho con cái. Chúng tôi không còn lớn lên bằng chiều cao hay tuổi tác, mà lớn lên bằng những áp lực và sự im lặng mà trước đây chưa từng hiểu.
Điều đặc biệt nhất của lớp 12 là mọi cảm xúc dường như đều bị thời gian thúc ép. Muốn giỏi hơn nhưng thời gian không đợi. Muốn ở cạnh bạn bè lâu hơn nhưng ngày chia tay cứ đến gần. Muốn vô tư như trước nhưng chiếc đồng hồ đếm ngược luôn nhắc rằng chúng tôi sắp bước sang một giai đoạn khác của cuộc đời.
Có lẽ vì thế mà năm cuối cấp vừa đẹp vừa buồn. Đẹp vì đó là quãng thời gian chúng tôi sống hết mình cho tuổi trẻ. Buồn vì ai cũng biết mọi thứ sẽ sớm kết thúc. Một ngày nào đó, bảng đếm ngược sẽ về số 0, sân trường sẽ vắng đi, mỗi người sẽ mang theo một hướng đi riêng. Nhưng chắc rằng sau này, khi nhớ lại, chúng tôi sẽ luôn nhớ về tuổi 18 — tuổi của những giấc mơ, những áp lực đầu đời và những tháng ngày lớn lên trong những chiếc đồng hồ đếm ngược.