
| Ngày ban hành: 16/3/2026 | Ngày hiệu lực: 16/3/2026 |
Thanh xuân của mỗi người giống như một chuyến tàu đi rất nhanh. Khi ta còn đang mải cười đùa, chưa kịp nhận ra thì chuyến tàu ấy đã sắp đến ga cuối. Và trong suốt hành trình ấy, điều khiến tôi nhớ mãi không phải là điểm đến, mà là những người bạn đã cùng tôi ngồi chung một toa tàu – những người bạn của năm tháng học trò không thể nào quên.
Những ngày còn ngồi dưới mái trường, chúng tôi gặp nhau trong sự vô tư của tuổi trẻ. Là những buổi sáng đến lớp còn ngái ngủ, là tiếng cười vang lên mỗi giờ ra chơi, là những lần cùng nhau bị thầy cô nhắc nhở vì quá ồn ào. Có những lúc giận hờn rất nhỏ, chỉ vì một câu nói vu vơ, nhưng rồi cũng nhanh chóng làm hòa bằng một nụ cười. Tình bạn học trò giản dị như thế, không toan tính, không điều kiện, chỉ cần ở bên nhau là đủ.
Tôi nhớ những buổi chụp ảnh tập thể, khi cả lớp đứng sát lại gần nhau, vai chạm vai, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Có người cười rất tươi, có người ngại ngùng nép sau bạn bè, có người tạo dáng thật ngốc nghếch. Mỗi gương mặt là một câu chuyện, một mảnh ghép không thể thiếu của thanh xuân. Dù sau này mỗi người một hướng đi, thì những khoảnh khắc ấy vẫn mãi được lưu giữ trong tim, như một thước phim không bao giờ phai màu.
Thanh xuân cũng có những ngày áp lực, lo lắng vì thi cử, vì tương lai mờ mịt phía trước. Nhưng chính những người bạn đã ở bên, động viên nhau cố gắng, cùng thức khuya ôn bài, cùng mơ về một ngày mai tốt đẹp hơn. Có lẽ nhờ vậy mà những khó khăn năm ấy trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Rồi sẽ đến lúc chúng tôi không còn gặp nhau mỗi ngày, không còn cùng chung một lớp học, một bảng đen, một hàng ghế. Nhưng tôi tin rằng, dù thời gian có trôi đi bao lâu, thì kỉ niệm về thời thanh xuân bên những người bạn đáng nhớ vẫn luôn ở đó – ấm áp, trong trẻo và đầy yêu thương.
Thanh xuân có thể qua đi, nhưng tình bạn và những ký ức đẹp đẽ ấy sẽ mãi là một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi.
Tin cùng chuyên mục